
PRITZKER 2026: TẠI SAO LẠI TRẦM ĐẾN VẬY?
Năm nay, Giải thưởng Pritzker được trao cho kiến trúc sư người Chile Smiljan Radić. Kết quả này khá bất ngờ, nhưng phản ứng từ giới kiến trúc lại không rõ ràng. Sự im lặng đó không hẳn là đồng thuận, mà giống như một trạng thái lưỡng lự.
Trong bối cảnh hiện tại, khi cơ hội hành nghề dần thu hẹp, nhiều văn phòng phải giảm quy mô, kiến trúc sư trẻ đối mặt với nhiều bất ổn, thì việc một kiến trúc sư chủ yếu làm các công trình nhỏ, mang tính thử nghiệm, khó tạo được sự đồng cảm rộng rãi là điều dễ hiểu. Những vấn đề mà Radić quan tâm không trùng với những áp lực mà phần lớn kiến trúc sư đang phải đối diện. Sự lệch pha này khiến cách nhìn về giải thưởng của ông trở nên không rõ ràng.
NỔI BẬT
ẤN PHẨM MỚI NHẤT
Mỗi cá thể không có sự tương đồng về bối cảnh và nền tảng nhưng lại có tính nhất thể trong mong muốn đạt đến thông qua việc thực hành. Tựu chung ở cách mỗi người tự cân bằng trong tam giác Chân – Thiện – Mỹ và họ đang hướng đến.

PHỎNG VẤN
Nhân dịp ra mắt REPLY, chúng tôi có dịp trò chuyện cùng kiến trúc sư Nguyễn Hồng Quang để lắng nghe những chia sẻ về lý do xuất bản cuốn sách, lựa chọn nhà phố làm đối tượng nghiên cứu, cũng như quan điểm của anh về vai trò của những khoảng trống trong kiến trúc nhà ở.
Kiến trúc
Trong nhiều thập niên, kiến trúc đương đại được định hình bởi các công trình quy mô lớn, mang tính biểu tượng và gắn với bối cảnh đô thị. Tuy nhiên, cùng với những biến đổi sâu sắc về kinh tế và xã hội, đặc biệt tại các khu vực ngoài đô thị, một hướng tiếp cận khác đang dần hình thành, nơi kiến trúc không còn chỉ là việc tạo hình mà trở thành một công cụ can thiệp vào các hệ thống rộng hơn.
Thực hành của Xu Tiantian, nhà sáng lập DnA Design and Architecture, là một trong những trường hợp tiêu biểu cho sự chuyển dịch này. Thay vì theo đuổi những công trình nổi bật về hình thức, bà phát triển một chiến lược can thiệp quy mô nhỏ nhưng có khả năng tạo ra những biến đổi dài hạn.
































