Nhà 1736

Trong bối cảnh đô thị hoá ngày càng dày đặc, việc tái định nghĩa không gian sống cá nhân trở nên cấp thiết. Trên một khu đất rộng nhưng bị bao bọc bởi công trình cao tầng và chịu áp lực lớn từ các quy định xây dựng, một ngôi nhà này được thiết kế bởi H arquitectes dành cho một gia đình 5–6 người với mục tiêu tạo nên một tổ ấm không chỉ đáp ứng công năng mà còn mang lại trải nghiệm không gian sâu sắc.

Giải pháp kiến trúc khởi nguồn từ việc “làm rỗng” lõi nhà, tạo nên một khoảng thông tầng kết hợp với hệ mái lấy sáng và các lớp không gian bán ngoài trời. Trung tâm công trình trở thành vùng đệm khí hậu, điểm tụ ánh sáng và gió trời, nơi mọi hoạt động được quy chiếu và tổ chức xoay quanh. Trục đứng chính kết hợp giữa khoảng thông tầng trệt và tầng một, cùng hành lang tầng hai không chỉ kết nối các tầng chức năng mà còn mang lại chiều sâu thị giác và cảm xúc cho không gian.

Trên nền mặt bằng bất đối xứng, các không gian chính được cố định xuyên suốt các tầng với chiều cao và kích thước ưu tiên. Các không gian phụ được bố trí đan xen vào khoảng hở còn lại, thích nghi linh hoạt với hình thế khu đất. Cách phân cấp rõ ràng này cho phép tổ chức công trình một cách trực giao, mạch lạc, đồng thời tạo điều kiện cho thông gió chéo và chiếu sáng tự nhiên hiệu quả.

Công trình sử dụng hệ tường chịu lực lớn bằng bê tông đổ tại chỗ, với công thức “nghèo” ít xi măng và nhiều vật liệu địa phương. Kỹ thuật đầm nén tạo nên bề mặt thô mộc, giàu chất cảm, đồng thời mang lại hiệu quả cách nhiệt, điều hòa ẩm và tiêu âm. Những bức tường này không chỉ mang ý nghĩa kết cấu mà còn là thiết bị vi khí hậu – nơi “ẩn” bên trong các không gian nhỏ, tĩnh lặng và riêng tư.

Trần các không gian chính được xử lý bằng gỗ, tạo sự ấm áp và dễ nhận diện trong tổng thể chất liệu mang tính khoáng. Sự tương phản giữa chất liệu gỗ và bê tông không chỉ xác lập tính thứ bậc không gian mà còn khơi gợi ký ức về kiến trúc truyền thống Địa Trung Hải – nơi ánh sáng, gió và trọng lực trở thành yếu tố định hình thiết kế.

Công trình là nỗ lực nối kết các giá trị bản địa, từ sân trong, hệ mái hiên đến tổ chức không gian theo trục khí hậu với nhu cầu đương đại. Thay vì phủ định đô thị, công trình chọn cách mở lòng để đối thoại: giữa cái cũ và cái mới, giữa bên trong và bên ngoài, giữa con người và tự nhiên. Một biểu hiện rõ nét của kiến trúc đô thị bản địa hoá – nơi truyền thống được tiếp biến trong khuôn khổ của một tương lai bền vững.


Ảnh
Adrià Goula

Tổng hợp & Biên tập
Anh Nguyên